Oscillator là gì?

23

Oscillator là gì?

Bộ dao động là một công cụ phân tích kỹ thuật xây dựng các dải cao và thấp giữa hai giá trị cực đoan, sau đó xây dựng một chỉ báo xu hướng dao động trong các giới hạn này. Các nhà giao dịch sử dụng chỉ báo xu hướng để khám phá các điều kiện quá mua hoặc quá bán trong ngắn hạn. Khi giá trị của bộ dao động tiếp cận với giá trị cực cao, các nhà phân tích kỹ thuật giải thích thông tin đó có nghĩa là tài sản đang được mua quá mức và khi nó tiến đến mức cực thấp hơn, các nhà phân tích kỹ thuật coi tài sản đó là quá bán.

Tóm tắt ý kiến chính

  • Dao động là các chỉ báo xung lượng được sử dụng trong phân tích kỹ thuật, có sự dao động của chúng bị giới hạn bởi một số dải trên và dưới.
  • Khi các giá trị của bộ dao động tiếp cận các dải này, chúng cung cấp các tín hiệu mua quá mức hoặc bán quá mức cho các nhà giao dịch.
  • Các chỉ báo dao động thường được kết hợp với các chỉ báo trung bình động để báo hiệu sự phá vỡ hoặc đảo ngược xu hướng.

Cách thức hoạt động của bộ tạo dao động

Các chỉ báo dao động thường được sử dụng cùng với các chỉ báo phân tích kỹ thuật khác để đưa ra quyết định giao dịch. Các nhà phân tích nhận thấy rằng các bộ dao động có lợi nhất khi họ không thể dễ dàng tìm thấy xu hướng rõ ràng về giá cổ phiếu của một công ty, ví dụ như khi một cổ phiếu giao dịch theo chiều ngang hoặc đi ngang. Các bộ dao động phổ biến nhất là bộ dao động ngẫu nhiên, sức mạnh tương đối (RSI), tỷ lệ thay đổi (ROC) và dòng tiền (MFI). Trong phân tích kỹ thuật, các nhà đầu tư nhận thấy dao động là một trong những công cụ kỹ thuật quan trọng nhất để hiểu, nhưng cũng có những công cụ kỹ thuật khác mà các nhà phân tích thấy hữu ích trong việc nâng cao giao dịch của họ, chẳng hạn như kỹ năng đọc biểu đồ và các chỉ báo kỹ thuật.

Nếu nhà đầu tư sử dụng bộ dao động, trước tiên họ chọn hai giá trị; sau đó, đặt công cụ giữa hai dao động, bộ dao động sẽ tạo ra một chỉ báo xu hướng. Sau đó, các nhà đầu tư sử dụng chỉ báo xu hướng để đọc các điều kiện thị trường hiện tại cho tài sản cụ thể đó. Khi nhà đầu tư thấy rằng bộ dao động di chuyển về phía giá trị cao hơn, nhà đầu tư đọc tài sản là quá mua. Trong trường hợp ngược lại, khi chỉ báo dao động có xu hướng hướng tới giá trị thấp hơn, nhà đầu tư coi là tài sản bị bán quá mức.

Cơ học của một bộ tạo dao động

Trong phân tích kỹ thuật, nhà đầu tư đo lường các chỉ báo dao động theo tỷ lệ phần trăm từ 0 đến 100, trong đó giá đóng cửa liên quan đến tổng phạm vi giá cho một số thanh cụ thể trong biểu đồ thanh nhất định. Để đạt được điều này, người ta triển khai nhiều kỹ thuật khác nhau để thao túng và làm mịn nhiều đường trung bình động. Khi thị trường giao dịch trong một phạm vi cụ thể, bộ dao động sẽ theo dõi biến động giá và cho biết tình trạng mua quá mức khi nó vượt quá 70 đến 80% tổng phạm vi giá được chỉ định, biểu thị cơ hội bán. Tình trạng bán quá mức tồn tại khi bộ dao động giảm xuống dưới 30 đến 20%, điều này cho thấy cơ hội mua.

Các tín hiệu vẫn có giá trị miễn là giá của chứng khoán cơ bản vẫn nằm trong phạm vi đã thiết lập. Tuy nhiên, khi một sự đột phá về giá xảy ra, các tín hiệu có thể bị sai lệch. Các nhà phân tích coi sự đột phá về giá có thể là việc thiết lập lại phạm vi mà thị trường đi ngang hiện tại bị ràng buộc hoặc là sự khởi đầu của một xu hướng mới. Trong thời gian đột phá về giá, bộ dao động có thể vẫn ở trong phạm vi quá mua hoặc quá bán trong một khoảng thời gian dài.

Các nhà phân tích kỹ thuật coi các bộ dao động phù hợp hơn với thị trường đi ngang và coi chúng hiệu quả hơn khi được sử dụng cùng với một chỉ báo kỹ thuật xác định thị trường đang trong xu hướng hoặc có giới hạn trong phạm vi. Ví dụ, một chỉ báo giao nhau của đường trung bình động có thể được sử dụng để xác định xem thị trường có đang trong xu hướng hay không. Một khi các nhà phân tích xác định rằng thị trường không có xu hướng, các tín hiệu của một bộ dao động sẽ trở nên hữu ích và hiệu quả hơn nhiều.

Nguồn tham khảo: investmentopedia