Optimal Currency Area (OCA) là gì?

21

Khu vực tiền tệ tối ưu (OCA) là gì?

Khu vực tiền tệ tối ưu (OCA) là khu vực địa lý trong đó một loại tiền tệ duy nhất sẽ tạo ra lợi ích kinh tế lớn nhất. Mặc dù theo truyền thống, mỗi quốc gia đều duy trì đơn vị tiền tệ quốc gia riêng biệt của mình, công trình của Robert Mundell vào những năm 1960 đã đưa ra giả thuyết rằng đây có thể không phải là thỏa thuận kinh tế hiệu quả nhất.

Đặc biệt, các quốc gia có quan hệ kinh tế mạnh mẽ có thể được hưởng lợi từ một đồng tiền chung. Điều này cho phép hội nhập chặt chẽ hơn các thị trường vốn và tạo điều kiện thuận lợi cho thương mại. Tuy nhiên, một đồng tiền chung dẫn đến việc mỗi quốc gia mất khả năng chỉ đạo các biện pháp can thiệp chính sách tài khóa và tiền tệ nhằm ổn định nền kinh tế của mỗi quốc gia.

3:00

Thị trường chứng khoán toàn cầu ảnh hưởng đến đồng Euro như thế nào

Tóm tắt ý kiến chính

  • Khu vực tiền tệ tối ưu (OCA) là khu vực địa chính trị mà trên đó một loại tiền tệ thống nhất, duy nhất sẽ cung cấp sự cân bằng tốt nhất giữa quy mô kinh tế với một loại tiền tệ và hiệu quả của chính sách kinh tế vĩ mô để thúc đẩy tăng trưởng và ổn định.
  • Nhà kinh tế học Robert Mundell lần đầu tiên đưa ra các tiêu chí cho một OCA, dựa trên mức độ hội nhập và sự tương đồng giữa các nền kinh tế.
  • Đồng euro là một ví dụ về việc áp dụng OCA, mặc dù các sự kiện như cuộc khủng hoảng nợ Hy Lạp đã đưa điều này vào thử nghiệm.

Hiểu các khu vực tiền tệ tối ưu (OCA)

Năm 1961, nhà kinh tế học người Canada Robert Mundell công bố lý thuyết của ông về OCA với kỳ vọng cố định. Ông đã vạch ra các tiêu chí cần thiết để một khu vực đủ điều kiện trở thành OCA và hưởng lợi từ đồng tiền chung.

Trong mô hình này, mối quan tâm chính là các cú sốc không đối xứng có thể làm giảm lợi ích của OCA. Nếu các cú sốc lớn không đối xứng là phổ biến và các tiêu chí cho một OCA không được đáp ứng, thì một hệ thống tiền tệ riêng biệt với tỷ giá hối đoái thả nổi sẽ phù hợp hơn để đối phó với các tác động tiêu cực của những cú sốc như vậy trong một quốc gia đang trải qua chúng.

Tiêu chí Khu vực tiền tệ tối ưu (OCA)

Theo Mundell, có bốn tiêu chí chính cho một OCA:

  • Khả năng di chuyển lao động cao trên toàn địa bàn . Giảm bớt dịch chuyển lao động bao gồm giảm các rào cản hành chính như du lịch miễn thị thực, rào cản văn hóa như ngôn ngữ khác nhau và rào cản thể chế như hạn chế chuyển tiền lương hưu hoặc trợ cấp của chính phủ.
  • Tính linh hoạt của vốn và giá cả và tiền lương . Điều này đảm bảo rằng vốn và lao động sẽ luân chuyển giữa các quốc gia trong OCA theo các lực cung và cầu thị trường để phân phối tác động của các cú sốc kinh tế.
  • Một cơ chế chia sẻ rủi ro tiền tệ hoặc cơ chế tài chính để chia sẻ rủi ro giữa các quốc gia trong OCA . Điều này đòi hỏi phải chuyển tiền đến các khu vực đang gặp khó khăn về kinh tế từ các quốc gia có thặng dư, vốn có thể chứng tỏ không được ưa chuộng về mặt chính trị ở các khu vực có hiệu suất cao hơn mà từ đó doanh thu thuế sẽ được chuyển. Cuộc khủng hoảng nợ có chủ quyền của châu Âu giai đoạn 2009–2015 được coi là bằng chứng về sự thất bại của Liên minh Kinh tế và Tiền tệ Châu Âu (EMU) trong việc đáp ứng các tiêu chí này do chính sách ban đầu của EMU đưa ra điều khoản không cứu trợ, điều này sớm trở nên rõ ràng là không bền vững.
  • Các chu kỳ kinh doanh tương tự . Sự thăng trầm theo chu kỳ đồng bộ, hoặc ít nhất là tương quan cao giữa các quốc gia trong OCA là cần thiết vì theo định nghĩa, ngân hàng trung ương của OCA sẽ thực hiện một chính sách tiền tệ thống nhất trong toàn OCA để bù đắp suy thoái kinh tế và kiềm chế lạm phát. Các chu kỳ không đồng bộ chắc chắn sẽ có nghĩa là một chính sách tiền tệ thống nhất sẽ trở thành ngược chu kỳ đối với một số quốc gia và ngược lại với chu kỳ ở những quốc gia khác.

Các tiêu chí khác đã được đề xuất bởi các nghiên cứu kinh tế sau này:

  • Khối lượng thương mại cao giữa các quốc gia ngụ ý rằng sẽ có lợi nhuận cao tương ứng từ việc áp dụng đồng tiền chung trong OCA. Tuy nhiên, khối lượng thương mại lớn cũng có thể gợi ra lợi thế so sánh lớn và hiệu ứng thị trường nội địa giữa các quốc gia, một trong hai điều này có thể dẫn đến các ngành công nghiệp chuyên môn hóa cao giữa các quốc gia.
  • Sản xuất đa dạng hơn trong các nền kinh tế và hạn chế chuyên môn hóa và phân công lao động giữa các quốc gia làm giảm khả năng xảy ra các cú sốc kinh tế bất cân xứng. Các quốc gia chuyên môn hóa nhiều về một số mặt hàng mà các quốc gia khác không sản xuất sẽ dễ bị ảnh hưởng bởi các cú sốc kinh tế bất cân xứng trong các ngành đó và có thể không phù hợp để trở thành thành viên của OCA. Lưu ý rằng tiêu chí này có thể mâu thuẫn với một số tiêu chí trên vì mức độ hội nhập giữa các nền kinh tế của các quốc gia càng lớn (tính lưu động của hàng hóa, lao động và vốn) thì họ càng có xu hướng chuyên môn hóa vào các ngành khác nhau.
  • Các ưu đãi chính sách đồng nhất giữa các quốc gia trong OCA là rất quan trọng vì chính sách tiền tệ và ở một mức độ nào đó chính sách tài khóa dưới hình thức chuyển giao, sẽ là quyết định tập thể và là trách nhiệm của các quốc gia trong OCA. Những khác biệt lớn về sở thích của địa phương đối với cách ứng phó với các cú sốc đối xứng hoặc bất đối xứng có thể làm suy yếu sự hợp tác và ý chí chính trị để tham gia hoặc ở lại OCA.

Châu Âu, Khủng hoảng Nợ và OCA

Lý thuyết OCA đã được thử nghiệm đầu tiên với việc giới thiệu đồng euro như một đồng tiền chung ở các quốc gia châu Âu. Các nước Eurozone phù hợp với một số tiêu chí của Mundell về liên minh tiền tệ thành công, tạo động lực cho việc ra đời đồng tiền chung. Trong khi khu vực đồng euro đã nhận thấy nhiều lợi ích từ sự ra đời của đồng euro, nó cũng đã trải qua các vấn đề như cuộc khủng hoảng nợ Hy Lạp. Do đó, kết quả lâu dài của một liên minh tiền tệ theo lý thuyết của OCAs vẫn là một chủ đề tranh luận.

Cuộc khủng hoảng nợ có chủ quyền ở châu Âu sau cuộc Đại suy thoái được coi là bằng chứng cho thấy EMU không phù hợp với các tiêu chí cho một OCA thành công. Những người chỉ trích cho rằng EMU đã không cung cấp đầy đủ cho sự hội nhập kinh tế và tài khóa cần thiết hơn để chia sẻ rủi ro xuyên biên giới.

Về mặt kỹ thuật, Hiệp ước Ổn định và Tăng trưởng Châu Âu bao gồm một điều khoản “không gói cứu trợ” hạn chế cụ thể việc chuyển giao tài chính. Tuy nhiên, trên thực tế, điều này đã bị bỏ qua sớm trong cuộc khủng hoảng nợ quốc gia. Khi cuộc khủng hoảng nợ có chủ quyền của Hy Lạp tiếp tục trầm trọng hơn, đã có cuộc thảo luận cho rằng EMU phải tính đến các chính sách chia sẻ rủi ro sâu rộng hơn nhiều so với hệ thống cứu trợ tạm thời đã được thông qua.

Nhìn chung, tình tiết này ngụ ý rằng do sự bất cân xứng của cú sốc kinh tế đối với Hy Lạp so với các quốc gia khác trong EMU và sự thiếu hụt rõ ràng về tiêu chuẩn của EMU như một OCA theo tiêu chí của Mundell, Hy Lạp (và có lẽ các quốc gia khác) có thể không thực sự nằm trong OCA cho đồng euro.

Nguồn tham khảo: investmentopedia