Negative Gap là gì?

17

Khoảng cách tiêu cực là gì?

Khoảng chênh lệch âm là tình huống trong đó các khoản nợ nhạy cảm với lãi suất của một tổ chức tài chính vượt quá tài sản nhạy cảm với lãi suất của nó. Chênh lệch âm không nhất thiết là một điều xấu, bởi vì nếu lãi suất giảm, các khoản nợ phải trả của đơn vị sẽ được định giá lại ở mức lãi suất thấp hơn. Trong trường hợp này, thu nhập sẽ tăng lên. Tuy nhiên, nếu lãi suất tăng, các khoản nợ phải trả sẽ được định giá lại ở mức lãi suất cao hơn và thu nhập sẽ giảm.

Ngược lại với khoảng chênh lệch âm là khoảng chênh lệch dương, trong đó tài sản nhạy cảm với lãi suất của một đơn vị vượt quá nợ phải trả nhạy cảm với lãi suất của nó. Các điều khoản của khoảng cách âm và dương, phân tích khoảng cách lãi suất, còn được gọi là khoảng cách thời gian.

Tóm tắt ý kiến chính

  • Khoảng chênh lệch âm là khi các khoản nợ nhạy cảm với lãi suất của một đơn vị vượt quá tài sản nhạy cảm với lãi suất của nó.
  • Nếu lãi suất giảm, các khoản nợ phải trả được định giá ở mức thấp hơn, làm tăng thu nhập. Nếu lãi suất tăng thì ngược lại.
  • Quy mô của khoảng chênh lệch của một tổ chức tài chính là một chỉ số về tác động của thay đổi lãi suất đối với thu nhập lãi ròng của tổ chức tài chính đó.
  • Khoảng cách tiêu cực là một thành phần của quản lý tài sản-nợ phải trả; quản lý dòng tiền vào để thanh toán các khoản nợ phải trả.
  • Khoảng cách thời gian bằng 0 là khi không có khoảng chênh lệch dương hoặc chênh lệch âm và một công ty được bảo vệ trước các biến động của lãi suất.

Hiểu khoảng cách tiêu cực

Khoảng chênh lệch âm liên quan đến phân tích chênh lệch, có thể giúp xác định rủi ro lãi suất của một tổ chức tài chính vì nó liên quan đến định giá lại, tức là sự thay đổi lãi suất khi một khoản đầu tư nhạy cảm với lãi suất đáo hạn.

Quy mô chênh lệch của một đơn vị cho biết mức độ ảnh hưởng của sự thay đổi lãi suất đối với thu nhập lãi ròng của ngân hàng. Thu nhập lãi thuần là khoản chênh lệch giữa doanh thu của một đơn vị mà nó tạo ra từ tài sản của mình, bao gồm các khoản cho vay cá nhân và thương mại, các khoản thế chấp và chứng khoán, và các chi phí của nó (ví dụ: lãi trả cho các khoản tiền gửi).

Khoảng cách tiêu cực và quản lý tài sản-trách nhiệm pháp lý

Chênh lệch âm không nhất thiết là tốt hay xấu, mà nó là thước đo mức độ rủi ro lãi suất của một ngân hàng. Hiểu số liệu này là một thành phần của quản lý tài sản-nợ, mà các ngân hàng phải xem xét trong hoạt động của mình.

Phân tích khoảng trống, như một phương pháp quản lý tài sản-nợ phải trả, có thể hữu ích trong việc đánh giá rủi ro thanh khoản. Nhìn chung, khái niệm quản lý tài sản – nợ phải trả tập trung vào thời gian của các dòng tiền. Nó xem xét thời điểm nhận được dòng tiền so với thời điểm các khoản thanh toán cho các khoản nợ phải trả và khi khoản nợ phải trả có rủi ro. Nó nhằm mục đích đảm bảo rằng thời gian thanh toán các khoản nợ phải trả sẽ luôn được bù đắp bằng dòng tiền từ tài sản.

Quản lý tài sản – nợ phải trả cũng quan tâm đến sự sẵn có của tài sản để thanh toán các khoản nợ phải trả và khi tài sản hoặc thu nhập có thể được chuyển đổi thành tiền mặt. Quy trình này có thể được áp dụng cho nhiều loại tài sản trong bảng cân đối kế toán.

Khi khoảng cách thời gian bằng 0, nghĩa là không có chênh lệch dương hoặc chênh lệch âm, vốn chủ sở hữu của công ty được coi là được bảo vệ trước rủi ro lãi suất vì bất kỳ sự tăng hoặc giảm lãi suất nào sẽ không ảnh hưởng đến công ty. Tuy nhiên, việc đạt được khoảng chênh lệch 0 là rất khó vì không phải tất cả tài sản và nợ phải trả đều có thời hạn phù hợp, các khoản trả trước và mặc định của khách hàng sẽ ảnh hưởng đến thời gian của dòng tiền, và một số tài sản và nợ phải trả sẽ có mô hình dòng tiền không nhất quán.

Nguồn tham khảo: investmentopedia