Homeowners Protection Act là gì?

25

Đạo luật Bảo vệ Chủ sở hữu Nhà là gì?

Đạo luật Bảo vệ Chủ sở hữu Nhà năm 1998 là một đạo luật được thiết kế để giảm việc trả tiền bảo hiểm thế chấp tư nhân (PMI) không cần thiết bởi những chủ nhà có thể không còn phải trả. Đạo luật Bảo vệ Chủ sở hữu nhà bao gồm tất cả các khoản thế chấp nhà ở tư nhân được mua sau ngày 29 tháng 7 năm 1999. Đạo luật, còn được gọi là Đạo luật Hủy bỏ PMI, yêu cầu người cho vay tiết lộ thông tin nhất định về PMI.

Luật pháp cũng quy định rằng PMI phải được tự động chấm dứt đối với những chủ nhà tích lũy đủ số vốn chủ sở hữu cần thiết trong nhà của họ (và do đó, không còn bắt buộc phải mua PMI).

Tóm tắt ý kiến chính

  • Đạo luật Bảo vệ Chủ sở hữu nhà năm 1998, đôi khi còn được gọi là Đạo luật Hủy bỏ Bảo hiểm Thế chấp Tư nhân (PMI), là một đạo luật được thiết kế để giảm việc chủ nhà không cần phải trả tiền bảo hiểm thế chấp tư nhân, những người có thể không còn phải trả nữa.
  • Bảo hiểm thế chấp tư nhân có thể được gỡ bỏ sau khi người vay trả đủ nợ gốc của khoản thế chấp (thường là khi vốn chủ sở hữu của họ đạt 20%) hoặc khi tỷ lệ khoản vay trên giá trị (LTV) của họ đạt 80%.
  • Tuy nhiên, trước khi có Đạo luật Bảo vệ Chủ nhà, nhiều chủ nhà đã gặp vấn đề khi hủy bảo hiểm thế chấp tư nhân của họ.
  • Theo Đạo luật Bảo vệ Chủ nhà, bảo hiểm thế chấp tư nhân phải được tự động chấm dứt đối với những chủ nhà tích lũy đủ số vốn chủ sở hữu cần thiết trong nhà của họ; đạo luật cũng bắt buộc tiết lộ một số thông tin về bảo hiểm thế chấp tư nhân và đơn giản hóa quá trình hủy bỏ, cùng với các điều khoản khác.

Tìm hiểu Đạo luật Bảo vệ Chủ sở hữu nhà

Hầu hết những người cho vay đều yêu cầu một khoản trả trước bằng khoảng 20% giá mua căn nhà. Tiêu chuẩn này nhằm đảm bảo rằng người đi vay có đủ lợi ích tài chính đối với tài sản để tiếp tục thanh toán, và — trong trường hợp người đi vay không thể thanh toán thế chấp — rằng người cho vay có đủ vốn chủ sở hữu để trang trải chi phí xiết nhà cho người cho vay.

Nếu người đi vay không thể – hoặc chọn không – đưa ra số tiền đó, người cho vay có thể quyết định rằng khoản vay là một khoản đầu tư rủi ro và do đó, yêu cầu người mua nhà sử dụng PMI. Trong trường hợp người đi vay không trả được nợ – và nhà của họ bị tịch thu – mục đích của PMI là cung cấp thêm sự bảo vệ cho người cho vay.

Đạo luật Bảo vệ Chủ nhà không áp dụng cho các khoản vay của Cơ quan Cựu chiến binh (VA) hoặc Cơ quan Quản lý Nhà ở Liên bang (FHA).

Một lý do bổ sung mà chủ nhà có thể được yêu cầu mua bảo hiểm PMI là nếu khoản thế chấp mà chủ nhà tìm kiếm có tỷ lệ khoản vay trên giá trị (LTV) cao.

LTV là một trong những thước đo rủi ro mà người cho vay sử dụng trong việc bảo lãnh thế chấp. LTV chia số tiền cho vay theo giá trị của căn nhà. Hầu hết các khoản thế chấp có tỷ lệ LTV lớn hơn 80% yêu cầu người vay phải có PMI vì họ được coi là có nhiều khả năng không trả được nợ hơn đối với khoản thế chấp.

Với PMI, chủ nhà có trách nhiệm mua bảo hiểm cho khoản thế chấp của họ và trả phí bảo hiểm. Các khoản phí bảo hiểm này có thể được thêm vào khoản thanh toán thế chấp hàng tháng của người vay, hoặc chi phí bổ sung có thể được hấp thụ bởi lãi suất của người vay (dẫn đến lãi suất cao hơn).

PMI có thể bị loại bỏ sau khi người vay trả đủ nợ gốc của khoản thế chấp (thường là khi vốn chủ sở hữu của họ đạt 20%) hoặc khi tỷ lệ LTV của họ đạt 80%. Tuy nhiên, trước khi có Đạo luật Bảo vệ Chủ nhà, nhiều chủ nhà đã gặp vấn đề khi hủy bỏ PMI. Trong một số trường hợp, người cho vay có thể đã đồng ý chấm dứt bảo hiểm khi vốn chủ sở hữu của người đi vay đạt 20%, nhưng các chính sách hủy bỏ bảo hiểm PMI rất khác nhau giữa những người cho vay và chủ nhà có quyền truy đòi hạn chế nếu người cho vay từ chối hủy bỏ PMI.

Đạo luật Bảo vệ Chủ nhà bảo vệ chủ nhà bằng cách cấm bảo hiểm PMI trọn đời cho các sản phẩm PMI do người vay trả và thiết lập các thủ tục thống nhất để hủy bảo hiểm PMI. Cục Bảo vệ Tài chính Người tiêu dùng (CFPB) giám sát và thực thi việc tuân thủ Đạo luật Bảo vệ Chủ nhà.

Nguồn tham khảo: investmentopedia