Group of Eight (G-8) là gì?

23

Nhóm Tám người (G-8) là gì?

Nhóm Tám người (G-8) là tập hợp các nền kinh tế phát triển lớn nhất thế giới đã tạo dựng được vị thế như những người đi trước cho thế giới công nghiệp hóa. Lãnh đạo các nước thành viên, Hoa Kỳ, Vương quốc Anh (Anh), Canada, Đức, Nhật Bản, Ý, Pháp, và cho đến gần đây là Nga, họp định kỳ để giải quyết các vấn đề kinh tế và tiền tệ quốc tế.

Vào năm 2014, Nga đã bị đình chỉ vô thời hạn khỏi nhóm sau khi sáp nhập Crimea, một nước cộng hòa tự trị của Ukraine. Do đó, G-8 bây giờ được gọi là G-7.

Tóm tắt ý kiến chính

  • Nhóm Tám người (G-8) là một tổ chức liên chính phủ họp định kỳ để giải quyết các vấn đề kinh tế và tiền tệ quốc tế.
  • G-8 hiện được gọi là G-7 vì Nga, một trong tám chiếc ban đầu, đã bị đình chỉ khỏi nhóm vào năm 2014 sau khi sáp nhập Crimea.
  • G-8 không có quyền lập pháp hoặc thẩm quyền để thực thi các chính sách và kế hoạch được đề xuất mà nó soạn thảo. G-7 cũng vậy.

Tìm hiểu Nhóm Tám người (G-8)

G-8 được coi là hoạch định chính sách toàn cầu ở cấp độ cao nhất. Các quốc gia thành viên nắm giữ quyền lực đáng kể, vì tổng tài sản và nguồn lực của họ chiếm khoảng một nửa toàn bộ nền kinh tế toàn cầu. Các nhà lãnh đạo từ các quốc gia G-8, bao gồm tổng thống, thủ tướng, thành viên nội các và cố vấn kinh tế, sẽ tập hợp tại diễn đàn này để trao đổi ý kiến, động não giải pháp và thảo luận về các chiến lược đổi mới sẽ mang lại lợi ích cho từng quốc gia, cũng như thế giới cũng như toàn bộ.

Các thành viên của nhóm thỉnh thoảng làm việc cùng nhau để giúp giải quyết các vấn đề toàn cầu. Trước đây, họ đã thảo luận về các cuộc khủng hoảng tài chính, hệ thống tiền tệ và các cuộc khủng hoảng lớn trên thế giới như thiếu dầu, khủng bố và biến đổi khí hậu.

G-7 họp vào mùa hè hàng năm ở bất kỳ quốc gia nào nắm giữ chức vụ tổng thống luân phiên kéo dài một năm.

Mặc dù G-7 hiện tại có ảnh hưởng đáng kể, nhưng nó không phải là một tổ chức chính thức, chính thức như Liên hợp quốc (LHQ) và do đó không có quyền lập pháp hoặc thẩm quyền. Mục tiêu là tìm ra giải pháp cho các vấn đề cấp bách và tăng cường hợp tác quốc tế, biên soạn các chính sách và kế hoạch khuyến nghị mà các thành viên có thể hợp tác thực hiện. Tuy nhiên, không có thỏa thuận nào đạt được là ràng buộc về mặt pháp lý.

Lịch sử của Nhóm Tám người (G-8)

Nguồn gốc của nhóm bắt đầu từ đầu những năm 1970, khi các nhà lãnh đạo của Mỹ, Anh, Pháp, Tây Đức, Ý và Nhật Bản gặp nhau không chính thức tại Paris để thảo luận về cuộc suy thoái và khủng hoảng dầu mỏ sau đó. Trong những năm qua, các thành viên mới đã gia nhập, bắt đầu với Canada vào năm 1976 và sau đó là Nga vào năm 1997. Đội hình gồm 8 quốc gia này vẫn hoạt động trong 17 năm cho đến khi Nga bị trục xuất vào năm 2014.

Nga đã bị đình chỉ khỏi nhóm sau khi các thành viên khác không đồng ý với việc sáp nhập Crimea, một nước cộng hòa tự trị của Ukraine. Đến năm 2017, Nga tuyên bố ý định rút khỏi G-8 vĩnh viễn, nâng số thành viên đang hoạt động xuống còn 7 thành viên.

Cân nhắc đặc biệt

Nếu không có Nga, G-8 đã trở thành G-7. Tuy nhiên, vẫn có khả năng Nga có thể tái gia nhập nhóm một lần nữa.

Cựu Tổng thống Mỹ Donald Trump đã tích cực vận động để mời Nga tham gia tổ chức và được mời tham dự hội nghị G-7 vào năm 2020. Tổng thống Pháp Emmanuel Macron tỏ ra đồng tình với ý kiến này với điều kiện Tổng thống Nga Vladimir Putin chấm dứt xung đột Ukraine. Tuy nhiên, cuộc họp đã bị hủy bỏ do đại dịch coronavirus.

Những lời chỉ trích của Nhóm Tám người (G-8)

Các cuộc biểu tình chống chủ nghĩa tư bản và chống toàn cầu hóa, một số trong số đó đã trở thành bạo lực, đã trở thành một điểm nhấn nổi bật tại các hội nghị thượng đỉnh G-8 và G-7. Các nhà phê bình thường mô tả nhóm này như một kiểu câu lạc bộ của các nước giàu, coi thường các nước nghèo để theo đuổi lợi ích riêng của họ.

Rất nhiều lời phàn nàn trong quá khứ xoay quanh việc loại trừ đại diện của các quốc gia mới nổi và đang phát triển. Các nhà phê bình chỉ ra rằng các nền kinh tế này ngày càng đóng một vai trò quan trọng trên thị trường toàn cầu nhưng vẫn tiếp tục bị người bảo vệ cũ xa lánh.

Giữa những lời chỉ trích đối với G-8, vào năm 2005, Anh và Pháp đã thúc đẩy đưa 5 nền kinh tế mới nổi vào nhóm – Brazil, Trung Quốc, Ấn Độ, Mexico và Nam Phi. Các quốc gia này sẽ tham gia các cuộc đàm phán theo định kỳ, dẫn đến các cuộc họp cụ thể đó được gọi là G-8 + 5 hoặc G13. Nỗ lực chỉ tồn tại trong thời gian ngắn.

Trong khi đó, vào năm 1999, một tổ chức liên chính phủ riêng biệt, được gọi là G-20, được thành lập, bao gồm các thành viên G-7, Liên minh châu Âu (EU), cùng với 12 quốc gia khác:

  • Argentina
  • Châu Úc
  • Brazil
  • Trung Quốc
  • Ấn Độ
  • Indonesia
  • Mexico
  • Nga
  • Ả Rập Saudi
  • Nam Phi
  • Hàn Quốc
  • Gà tây

G-20 có nhiệm vụ thúc đẩy tăng trưởng kinh tế toàn cầu, thương mại quốc tế và điều tiết thị trường tài chính.

Nguồn tham khảo: investmentopedia