Home Kiến Thức Kinh Tế Học Bretton Woods Agreement and System là gì?

Bretton Woods Agreement and System là gì?

0

Thỏa thuận và Hệ thống Bretton Woods là gì?

Hiệp định Bretton Woods được đàm phán vào tháng 7 năm 1944 bởi các đại biểu từ 44 quốc gia tại Hội nghị Tài chính và Tiền tệ của Liên hợp quốc tổ chức ở Bretton Woods, New Hampshire. Do đó, cái tên “Hiệp định Bretton Woods.

Theo Hệ thống Bretton Woods, vàng là cơ sở cho đô la Mỹ và các loại tiền tệ khác được cố định với giá trị của đô la Mỹ. Hệ thống Bretton Woods đã kết thúc một cách hiệu quả vào đầu những năm 1970 khi Tổng thống Richard M. Nixon tuyên bố rằng Hoa Kỳ sẽ không còn trao đổi vàng lấy tiền tệ của Hoa Kỳ.

Giải thích về Thỏa thuận và Hệ thống Bretton Woods

Khoảng 730 đại biểu đại diện cho 44 quốc gia đã gặp nhau tại Bretton Woods vào tháng 7 năm 1944 với các mục tiêu chính là tạo ra một hệ thống ngoại hối hiệu quả, ngăn chặn sự phá giá cạnh tranh của tiền tệ và thúc đẩy tăng trưởng kinh tế quốc tế. Thỏa thuận và Hệ thống Bretton Woods là trọng tâm của những mục tiêu này. Hiệp định Bretton Woods cũng tạo ra hai tổ chức quan trọng – Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) và Ngân hàng Thế giới. Trong khi Hệ thống Bretton Woods bị giải thể vào những năm 1970, cả IMF và Ngân hàng Thế giới vẫn là những trụ cột vững chắc cho việc trao đổi tiền tệ quốc tế .

Mặc dù hội nghị Bretton Woods chỉ diễn ra trong ba tuần, nhưng việc chuẩn bị cho nó đã diễn ra trong vài năm. Các nhà thiết kế chính của Hệ thống Bretton Woods là nhà kinh tế học nổi tiếng người Anh John Maynard Keynes và Nhà kinh tế trưởng quốc tế người Mỹ của Bộ Tài chính Hoa Kỳ Harry Dexter White. Hy vọng của Keynes là thành lập một ngân hàng trung ương toàn cầu hùng mạnh được gọi là Liên minh thanh toán bù trừ và phát hành một loại tiền tệ dự trữ quốc tế mới gọi là bancor. Kế hoạch của White đã hình dung một quỹ cho vay khiêm tốn hơn và có vai trò lớn hơn đối với đồng đô la Mỹ, thay vì tạo ra một loại tiền tệ mới. Cuối cùng, kế hoạch được thông qua lấy ý tưởng từ cả hai, nghiêng về kế hoạch của White nhiều hơn .

Mãi đến năm 1958, Hệ thống Bretton Woods mới hoạt động đầy đủ. Sau khi được thực hiện, các điều khoản của nó kêu gọi đồng đô la Mỹ được gắn với giá trị của vàng. Hơn nữa, tất cả các loại tiền tệ khác trong hệ thống sau đó đã được cố định với giá trị của đô la Mỹ. Tỷ giá hối đoái được áp dụng vào thời điểm đó đã ấn định giá vàng ở mức 35 USD / ounce .

Tóm tắt ý chính

  • Thỏa thuận và Hệ thống Bretton Woods đã tạo ra một chế độ trao đổi tiền tệ quốc tế tập thể kéo dài từ giữa những năm 1940 đến đầu những năm 1970.
  • Hệ thống Bretton Woods yêu cầu một tỷ giá tiền tệ với đồng đô la Mỹ, đến lượt nó, nó được cố định với giá vàng.
  • Hệ thống Bretton Woods sụp đổ vào những năm 1970 nhưng đã tạo ra ảnh hưởng lâu dài đến trao đổi và thương mại tiền tệ quốc tế thông qua sự phát triển của IMF và Ngân hàng Thế giới.

Lợi ích của việc neo tỷ giá tiền tệ của Bretton Woods

Hệ thống Bretton Woods bao gồm 44 quốc gia. Các quốc gia này đã tập hợp lại với nhau để giúp điều chỉnh và thúc đẩy thương mại quốc tế xuyên biên giới. Giống như những lợi ích của tất cả các chế độ neo tiền tệ, chốt tiền tệ được kỳ vọng sẽ cung cấp sự ổn định tiền tệ cho thương mại hàng hóa và dịch vụ cũng như tài chính .

Tất cả các quốc gia trong Hệ thống Bretton Woods đã đồng ý chốt tỷ giá cố định so với đô la Mỹ với mức chênh lệch chỉ được phép 1%. Các quốc gia được yêu cầu theo dõi và duy trì chốt tiền tệ của họ mà họ đạt được chủ yếu bằng cách sử dụng tiền tệ của họ để mua hoặc bán đô la Mỹ khi cần thiết. Do đó, Hệ thống Bretton Woods đã giảm thiểu sự biến động tỷ giá hối đoái quốc tế, giúp ích cho các mối quan hệ thương mại quốc tế. Sự ổn định hơn trong trao đổi ngoại tệ cũng là một yếu tố để hỗ trợ thành công các khoản vay và viện trợ không hoàn lại quốc tế từ Ngân hàng Thế giới .

IMF và Ngân hàng Thế giới

Hiệp định Bretton Woods đã tạo ra hai Tổ chức Bretton Woods, IMF và Ngân hàng Thế giới. Được chính thức giới thiệu vào tháng 12 năm 1945, cả hai tổ chức này đã chịu đựng được thử thách của thời gian, đóng vai trò là trụ cột quan trọng trên toàn cầu cho các hoạt động thương mại và tài trợ vốn quốc tế.

Mục đích của IMF là theo dõi tỷ giá hối đoái và xác định các quốc gia cần hỗ trợ tiền tệ toàn cầu. Ngân hàng Thế giới, ban đầu được gọi là Ngân hàng Tái thiết và Phát triển Quốc tế, được thành lập để quản lý các quỹ có sẵn để cung cấp hỗ trợ cho các quốc gia đã bị tàn phá về vật chất và tài chính bởi Chiến tranh Thế giới thứ hai. Trong thế kỷ XXI, IMF có 190 quốc gia thành viên và vẫn tiếp tục hỗ trợ hợp tác tiền tệ toàn cầu. Song song đó, Ngân hàng Thế giới giúp thúc đẩy những nỗ lực này thông qua các khoản cho vay và viện trợ không hoàn lại cho các chính phủ.

Sự sụp đổ của Hệ thống Bretton Woods

Năm 1971, lo ngại rằng nguồn cung vàng của Hoa Kỳ không còn đủ để trang trải cho số lượng đô la đang lưu thông, Tổng thống Richard M. Nixon đã phá giá đồng đô la Mỹ so với vàng. Sau khi chạy về dự trữ vàng, ông đã tuyên bố tạm thời đình chỉ khả năng chuyển đổi của đồng đô la thành vàng. Đến năm 1973, Hệ thống Bretton Woods đã sụp đổ. Các quốc gia sau đó được tự do lựa chọn bất kỳ thỏa thuận trao đổi nào cho đồng tiền của họ, ngoại trừ việc cố định giá trị của nó với giá vàng. Chẳng hạn, họ có thể liên kết giá trị của nó với tiền tệ của quốc gia khác, hoặc một rổ tiền tệ, hoặc đơn giản là để nó tự do thả nổi và cho phép các lực lượng thị trường xác định giá trị của nó so với tiền tệ của các quốc gia khác.

Thỏa thuận Bretton Woods vẫn là một sự kiện quan trọng trong lịch sử tài chính thế giới. Hai Tổ chức Bretton Woods mà nó tạo ra trong Quỹ Tiền tệ Quốc tế và Ngân hàng Thế giới đã đóng một vai trò quan trọng trong việc giúp tái thiết châu Âu sau hậu quả của Chiến tranh Thế giới thứ hai. Sau đó, cả hai tổ chức đã tiếp tục duy trì các mục tiêu thành lập của mình đồng thời chuyển đổi sang phục vụ các lợi ích của chính phủ toàn cầu trong thời hiện đại.

Nguồn tham khảo: investmentopedia